Nabi ﷺ cho biết việc hành đạo gồm sáu thể loại, con người gồm bốn nhóm. Sáu thể loại hành đạo gồm: Thứ nhất: Ai chết không làm Shirk (tổ hợp) với Allah là được vào Thiên Đàng. Thứ hai: Ai chết đã làm điều Shirk với Allah cùng với thứ gì đó là phải vào Hỏa Ngục, mãi mãi trong đó. Đây là hai điều chắc chắn. Thứ ba: Ân phước định tâm, bất cứ ai có ý định làm một việc tốt và thành tâm với ý định của mình cho đến khi anh ta cảm nhận được điều đó trong lòng và Allah biết rõ ý định này của anh ta, nhưng khi thực hiện thì anh ta không thể hoàn thành như ý định, tuy nhiên anh ta vẫn được Allah viết cho một ân phước trọn vẹn. Thứ tư: Làm điều tội lỗi, ai làm một điều tội lỗi sẽ bị ghi chép đã phạm một tội. Đây là hai điều tương đồng nhau, không điều nào yếu hơn. Thứ năm: Một điều tốt được ban cho mười ân phước tương tự, đó là một người định tâm làm điều tốt rồi hoàn thành được nó thì được hưởng mười ân phước. Thứ sáu: Một điều tốt được ban thưởng cho bảy trăm ân phước, đó là ai chi dùng một điều tốt cho con đường của Allah sẽ được ban cho bảy trăm ân phước. Đây là ân điển của Đấng Hồng Phúc và Tối Cao, cũng như sự ban bố rộng lượng của Ngài cho đám bầy tôi của Ngài. Về con người gồm bốn nhóm: Thứ nhất: Người được ban cho giàu có ở cuộc sống hiện tại, mọi thứ đều như ý muốn của y, nhưng y lại bị hạn chế ở Đời Sau, hướng đi của y hướng đến Hỏa Ngục. Đây là người vô đức tin giàu có. Thứ hai: Người bị hạn chế tài chính ở cuộc sống hiện tại, nhưng lại ban cho vô hạn ở Đời Sau, hướng đi của người này là hướng vào Thiên Đàng. Đây là người có đức tin nghèo. Thứ ba: Người bị hạn chế kinh tế cả ở cuộc sống hiện tại và cả Đời Sau. Đây là người vô đức tin nghèo. Thứ tư: Người được ban vô hạn ở cuộc sống hiện tại và cả Đời Sau. Đây là người có đức tin giàu có.