Khi vị Sahabah cao quý này nghe Thiên Sứ của Allah – cầu xin Allah ban bằng an và phúc lành cho Người – đọc câu Kinh này, nói về những người Do Thái và Thiên Chúa -rằng họ đưa các học giả và các tu sĩ của họ lên làm thượng đế để thờ phượng – có nghĩa là các học giả và các vị tu sĩ của họ qui định cho họ những giới luật trái với giáo luật của Allah vậy mà họ vẫn vâng lời và tuân theo. Ông thắc mắc ý nghĩa của câu Kinh vì ông tưởng thờ phượng phải là Sujud và những hình thức tương tự. Vì vậy, Thiên Sứ của Allah – cầu xin Allah ban bằng an và phúc lành cho Người – giải thích cho ông rằng một trong những hình thức thờ phượng các học giả và tu sĩ là vâng lời họ trong việc cấm điều Halal và cho phép điều Haram, đi ngược lại giới luật của Allah Tối Cáo và Thiên Sứ của Ngài – cầu xin Allah ban bằng an và phúc lành cho Người.