Nabi ﷺ cho biết là cái chết sẽ được mang ra vào Ngày Phục Sinh giống như hình dạng một con cừu đực lang trắng đen. Có lời hô gọi: Hỡi dân của Thiên Đàng! Nghe lời gọi mọi người ngẩng đầu nhìn. Tiếng gọi đó hỏi họ: Các người có biết đây là gì không? Họ đáp: Dạ biết, đây là cái chết, và tất cả họ đều đã nhìn thấy và đã biết. Sau đó người hô gọi tiếp tục hô gọi: Hỡi dân của Hỏa Ngục! Nghe lời gọi mọi người ngẩng đầu nhìn. Tiếng gọi đó hỏi họ: Các người có biết đây là gì không? Họ đáp: Dạ biết, đây là cái chết, và tất cả họ đều đã nhìn thấy. Rồi con cừu được cắt tiết và sau đó người hô gọi bảo: Hỡi dân của Thiên Đàng, các người sẽ sống mãi không bao giờ chết; và hỡi dân của Hỏa Ngục, các ngươi sẽ sống mãi không bao giờ chết. Đó là để gia tăng hạnh phúc cho những người có đức tin và là một ẩn dụ về sự trừng phạt đối với những kẻ vô đức tin. Sau đó, Nabi ﷺ xướng đọc câu Kinh: {Ngươi (hỡi Muhammad), hãy cảnh báo họ về Ngày Hối Tiếc khi sự việc đã được quyết định trong lúc họ vẫn còn thờ ơ và không có đức tin.} Do đó, vào Ngày Phục Sinh, sẽ có sự tách biệt giữa cư dân Thiên Đàng và cư dân Hỏa Ngục, mỗi nhóm sẽ đi vào chốn ở của riêng mình và sống mãi mãi trong đó. Vì vậy, kẻ tội lỗi sẽ hối hận vì đã không làm tốt, và kẻ lơ là sẽ hối hận vì không tích lũy thêm điều tốt đẹp.