Nabi ﷺ đã chỉ định một người đàn ông tên là Ibn Al-Lutbiyah để thu Zakah từ bộ tộc Banu Sulaim. Khi trở về Madinah, Người ﷺ yêu cầu người đàn ông này tính toán những gì mình đã thu được và đã chi. Ibn Al-Lutbiyah nói: Đây là số tiền tôi thu được từ Zakah và số tiền này được tặng cho tôi như một món quà. Người ﷺ nói: Tại sao ngươi không ngồi trong nhà cha mẹ mình cho đến khi ngươi thấy được liệu mình có được tặng hay không, liệu ngươi có trung thực không? Những quyền lợi mà ngươi đã đấu tranh để giành được chính là lý do khiến món quà được trao cho ngươi, và nếu ngươi ở lại nhà mình, ngươi sẽ chẳng được tặng gì cả, vì vậy ngươi không nên coi đó là điều hợp lý chỉ vì nó đến tay ngươi như một món quà. Sau đó Người ﷺ đã lên bục thuyết giảng và Người đang tức giận. Người đã ca ngợi Allah và tán dương Ngài, sau đó Người nói: Ta đã cử một người trong các ngươi làm một công việc mà Allah đã để Ta xử lý từ nguồn Zakah và chiến lợi phẩm. Vậy nên người ấy trở về từ công việc của mình và nói rằng: Đây là của các người và đây là quà tặng dành cho tôi! Người ﷺ nói: Sao y không ở lại nhà cha mẹ mình cho đến khi món quà đến với y?! Thề bởi Allah, không ai lấy bất cứ thứ gì được trao cho mà không có quyền hưởng, ngoại trừ việc người đó sẽ gặp Allah và đeo nó trên cổ vào Ngày Phục Sinh, bất kể vật y lấy là một con lạc đà kêu vang, hay một con bò rống lên, hay một con cừu kêu be be. Sau đó, Người ﷺ giơ hai tay lên cao đến nỗi những người ngồi đó có thể nhìn thấy màu trắng vùng nách của Người, rồi Người nói: Lạy Allah, bề tôi đã truyền đạt phán quyết của của Allah cho các người. Sau đó, ông Abu Humaid As-Sa'idi nói rằng đây là những gì mắt ông đã thấy và tai ông đã nghe.