Hakim bin Hizam đã xin Nabi ﷺ một số của cải thế gian và Người đã đưa chúng cho ông. Sau đó, ông lại xin Người ﷺ và Người đã đưa chúng cho ông. Sau đó Nabi ﷺ nói với ông: Hỡi Hakim, đây là tài sản đáng mong ước, vì vậy, ai đến với nó mà không xin và lấy nó mà không tham lam hay nài nỉ, nó sẽ được ban phúc cho anh ta, và ai lấy nó với sự mong muốn và tham lam, nó sẽ không được ban phúc cho anh ta, và anh ta sẽ giống như người ăn mà không bao giờ no. Bàn tay trên tức là bàn tay cho tốt hơn đối với Allah hơn bàn tay dưới tức là bàn tay xin. Ông Hakim nói: Tôi nói: Hỡi Thiên Sứ của Allah, nhân danh Đấng đã sai Người mang chân lý đến, tôi sẽ không làm giảm đi của cải của bất kỳ ai bằng cách xin người đó ban cho tôi sau khi Người rời khỏi thế giới này. Abu Bakar, vị Khalifah sau Thiên Sứ ﷺ đã từng gọi ông Hakim đến để trao cho ông phần của chiến lợi phẩm, nhưng ông đã từ chối nhận bất cứ thứ gì từ ông ấy. Sau đó, Chỉ huy của người có đức tin, 'Umar gọi ông Hakim đến để đưa cho ông phần chiến lợi phẩm, nhưng ông từ chối nhận nó. 'Umar nói: "Hỡi những người Muslim, tôi đã trao cho anh ta quyền lợi mà Allah đã ban cho anh ta từ chiến lợi phẩm mà người Muslim thu được từ những kẻ ngoại đạo mà không cần chiến tranh hay Jihad, nhưng anh ta từ chối nhận nó". Cho đến chết, Hakim không làm giảm tài sản của bất kỳ ai bằng cách xin người đó sau Nabi ﷺ cho đến khi Người qua đời.