Zirr bin Hubaish đến gặp Safwan bin Assal và hỏi ông về việc lau tất. Safwan nói: Điều gì đã đưa anh đến đây, Zirr? Zirr trả lời: Tìm kiếm kiến thức. Ông Safwan nói: Các Thiên Thần hạ dang rộng đôi cánh cho người tìm kiếm kiến thức, vì hài lòng và tôn cao những gì người tìm kiếm kiến thức. Zirr nói: Tôi đã do dự về việc lau tất sau khi đại tiện hoặc tiểu tiện, và ông là một trong những bạn đồng hành của Nabi ﷺ, vì vậy tôi đến để hỏi ông, ông đã nghe Nabi ﷺ nói gì về điều đó không? Safwan nói: Vâng, Người ﷺ thường ra lệnh cho chúng tôi, nếu đi đường, không được cởi giày trong ba ngày ba đêm vì tiểu Hadath như đại tiện, tiểu tiện, hoặc ngủ, ngoại trừ đại Hadath, trong trường hợp đó phải cởi giày. Tôi hỏi: Ông có nghe Người ﷺ nhắc gì đến tình yêu không? Ông ấy nói: Vâng, chúng tôi đã từng cùng với Nabi ﷺ trong một chuyến đi. Trong khi chúng tôi đang ở cùng với Người, một người đàn ông du mục đã gọi Người bằng giọng lớn: "Hỡi Muhammad." Người ﷺ đã trả lời bằng giọng lớn gần với giọng của người đàn ông đó: "Lại đây." Chúng tôi nói với anh ta: "Khốn cho ngươi, hãy hạ giọng xuống, vì ngươi đang ở trước Nabi ﷺ, và ngươi bị cấm không được lớn tiếng trước mặt Người." Người đàn ông du mục nói với giọng gay gắt: "Thề bởi Allah, tôi sẽ không hạ giọng." Anh ta tiếp tục nói: "Hỡi Thiên Sứ của Allah, một người yêu thương những người công chính nhưng lại không làm được nhiều như họ thì sao?" Nabi ﷺ đáp: "Một người sẽ ở bên những người mình yêu thương vào Ngày Phục Sinh." Zirr nói: "Safwan cứ nói với chúng tôi mãi cho đến khi ông ta nhắc đến một cánh cổng sám hối hướng về Syria, mà Allah đã tạo ra vào ngày Ngài tạo ra trời và đất. Một người cưỡi ngựa có thể đi qua cánh cổng đó trong bốn mươi hoặc bảy mươi năm, và nó sẽ không đóng lại cho đến khi mặt trời mọc từ phía tây."