Thiên Sứ của Allah (cầu xin Allah ban bằng an và phúc lành cho Người) đã cử ông Abu Ubaidah (cầu xin Allah hài lòng về ông) đi xứ Bahrain để thu thuế. Khi ông Abu Ubaidah trở về Madinah, người dân Ansar nghe được tin đó liền đến gặp Thiên Sứ của Allah. Họ tụ tập tại nơi Thiên sứ dâng lễ nguyện vào giờ Salah Fajar và đợi Thiên Sứ rời chổ lễ nguyện Salah thì họ đến tập trung trước mặt của Người. Thiên sứ thấy họ thì Người mỉm cười vì hiểu rằng họ đến đợi là muốn chia phần từ nguồn tài sản mà ông Abu Ubaidah vừa mang về. Người nói với họ: {Chắc các người đã nghe tin Abu Ubaidah trở về từ Bahrain?}. Họ nói: {Đúng vậy, Thưa Thiên Sứ của Allah. Chúng tôi đã nghe tin đó} (có nghĩa là chúng tôi đến để được chia phần). Thế là Thiên Sứ của Allah báo tin mừng cho họ về niềm vui đó nhưng đồng thời Người cũng báo cho họ biết rằng Người không lo sợ cho họ về cái nghèo bởi cái nghèo thường gần với chân lý hơn sự giàu có, mà Người chỉ lo sợ vật chất ở cõi trần gian được mở ra cho họ để rồi họ cứ mãi mê tranh đua nhau vì của cải vật chất của thế gian; lúc đó một người sẽ không còn cảm thấy đủ cho điều mình có được mà y thường mong muốn nhiều thêm nữa và thêm nữa đến mức y sẽ bất chấp mọi thứ miễn sao đạt được nhiều tài sản, y sẽ không còn biết quan tâm đến điều Halal và Haram. Và thật sự không còn nghi ngờ gì nữa rằng đó là sự tranh đua tệ hại đáng bị chê trách, bởi vì nó khiến người tín đồ Muslim chỉ hướng đến cuộc sống cõi trần mà quên mất cuộc sống cõi Đời Sau để rồi y sẽ bị hủy diệt giống như những người thời trước.