Ông Jaabir bin Sulaim kể: Tôi thấy một người đàn ông được mọi người bao quanh, ông nói gì mọi người đều nghe và ông bảo gì mọi người đều làm theo, tôi tìm hiểu mới biết đó là Thiên Sứ của Allah ﷺ. Tôi đến gặp Người và chào: "'A lai kas salam, hỡi Thiên Sứ của Allah." Người bảo tôi: {Cậu chớ chào: 'A lai kas salam, bởi đây là câu chào cho người chết, hãy nói: As sa la mu 'a lai ka.} Tôi hỏi: "Người là Thiên Sứ của Allah phải không ?" Thiên Sứ đáp ﷺ: {Đúng, Ta chính là Thiên Sứ của Allah} nghĩa là Ta vốn là Sứ Giả được Allah cử phái đến để cầu xin cho cậu khi cậu bị nghèo khổ, tai nạn liền được qua khỏi; Ta đã cầu xin Allah cho cây cỏ mọc lên cho cậu khi cậu bị hạn hán mất mùa; Ta đã cầu xin Allah cho cậu khi cậu đi lạc ở vùng đất không bóng người, không ngọn cỏ vậy mà còn bị mất con lạc đà cùng với tất cả hành lý, rồi Ngài đã mang nó lại cho cậu. Xong tôi xin Thiên Sứ ﷺ cho tôi lời khuyên thì Người căn dặn đừng mắn chửi ai, kể từ đó tôi chưa từng chửi bất cứ ai dù con người hay động vật. Sau đó Thiên Sứ ﷺ căn dặn đừng bỏ lở bất cứ việc tốt nào có thể làm được dù đó là chuyện cỏn con, đừng nói nặng nhẹ để báo tin mừng cho mọi người, cách đó được xem là việc thiện; hãy mặc quần dài tầm ống quyển xuống mắc cá chân, chớ dài thêm nữa bởi đó là hành động ta đây điều không được Allah ưa thích; nếu bị ai mắn chửi, bêu xấu bằng những tội lỗi cậu đã phạm cũng đừng bêu xấu y lại bằng những tội lỗi y đã làm, bởi y sẽ gánh chịu hậu quả đó vào đời sau và đôi khi y sẽ chịu hậu quả ở ngay đời sống trần gian này.