Ông Anas bin Malik thuật lại về con trai của ông Abu Talhah bị bệnh. Abu Talhah là người chồng sau của mẹ ông Anas bin Malik – cầu xin Allah hài lòng về họ. Abu Talhah đi ra ngoài vì một số công việc thì ở nhà con trai ông trút hơi thở cuối cùng. Khi trở về nhà, ông ấy hỏi mẹ của Anas: con trai sao rồi? Bà nói: nó ở trong tình trạng của nó. Lời của bà là đúng sự thật rằng nó ở trong tình trạng của nó tức trong tình trạng chết. Ông Abu Talhah thì lại hiểu câu nói “nó ở trong tình trạng của nó” là trong tình trạng bệnh tình. Rồi mẹ của Anas vẫn thản nhiên dọn bữa tối và ông Abu Talhah cũng bình thản ăn bữa tối. Xong, ông đã ân ái với bà. Sau khi kết thúc “cuộc giao ban vợ chồng” thì bà mới nói với ông ấy: hãy chôn cất con trai, nó thực sự đã chết. Sáng ra, ông Abu Talhah chôn cất con trai. Thiên Sứ của Allah biết được chuyện đó và hỏi ông ấy: (Tối qua các ngươi có chuyện ‘cô dâu chú rể không?). Ông ấy nói: Thưa có. Thế là Thiên Sứ của Allah đã cầu xin Allah ban Barakah cho hai người họ. Thế là mẹ của Anas sau đó đã hạ sinh một đứa con trai đầy Barakah. Ông Anas kể: ông Abu Talhah bảo tôi bồng đứa bé đến cho Thiên Sứ của Allah và mang théo cùng với nó là một vài quả chà là chín. Ông ấy muốn đứa trẻ sẽ được Barakah từ Thiên Sứ của Allah. Thiên Sứ của Allah đã nhai chà là rồi cọ vào lợi của đứa bé rồi Người đặt tên cho nó là Abdullah. Sau này, cậu bé Abdullah đã có tới chín đứa con trai, tất cả đều đọc Qur’an do Barakah mà Thiên Sứ của Allah đã cầu xin. Còn trong một lời dẫn của Muslim thì mẹ Anas nói với người nhà của bà mọi người đừng nói cho Abu Talhah biết về đứa con của ông, tôi muốn là người nói cho ông ấy biết điều đó. Rồi Abu Talhah trở về, bà dọn bữa tối cho ông ấy, ông ấy đã ăn và uống, rồi bà đã làm đẹp cho mình đẹp hơn cả trước đây khiến ông ấy động long và ân ái với bà. Sau khi ông ấy ăn no và đã ân ái với bà thì bà mới báo cho ông biết nhưng bà nói bằng một hình ảnh thí dụ, bà nói: này Abu Talhah, ông có thấy rằng nếu một nhóm người mượn một món đồ rồi người chủ món đồ sau đó đòi lại thì họ có quyền ngăn cản người chủ đó không? Abu Talhah nói: Không. Bà nói: Con trai của ông đã được trả lại. Abu Talhah nghe xong liền tức giận nói: Bà để tôi vui vẻ xong rồi bà mới cho tôi biết về con trai của tôi ư? Sáng ra ông đến gặp Thiên sứ của Allah và kể lại sự việc. Thiên sứ của Allah nói: “Cầu xin Allah ban phúc cho người trong đêm qua của hai người!” tức cầu xin Allah ban cho hai người họ đứa con từ cuộc ân ái tối qua đó. Vậy là bà đã mang thai sau đó. Rồi vợ chồng bà cùng Thiên sứ của Allah trong một chuyến đi xa. Khi mọi người tiến gần đến Madinah thì bà trở dạ, Abu Talhah phải ở lại với bà và Thiên sứ tiếp tục cuộc hành trình. Abu Talhah nói: Lạy Thượng Đế, quả thật Ngài biết rõ rằng khi Thiên sứ ra đi tôi yêu thích ra đi cùng với Người và khi trở vào thì tôi thích trở vào cùng với Người, nhưng có điều đã cản trở bề tôi như Ngài đã thấy. Mẹ của Anas nói: Này Abu Talhah, tôi không đau lắm đâu, tôi đau cũng giống như những lần đau đẻ trước, không có gì đâu, chúng ta hãy tiếp tục lên đường. Hai người họ tiếp tục lên đường và bà vẫn trong tình trạng đau bụng chuyển dạ. Khi tới nơi thì bà đã hạ sinh một bé trai. Bà bảo Anas không ai được phép cho nó bú cho tới khi nào con bế nó đến cho Thiên sứ của Allah vào ngày mai. Sáng ra Anas bồng em đến cho Thiên sứ của Allah và Người đã nhai quả chà là và cọ vào lợi của nó và đặt tên cho nó là Abdullah. Sau này Abdullah thực sự đã có những đứa con ngoan đạo.